Không cần vũ khí, không cần tuyên bố… chỉ một cái ôm đủ làm tan chảy cả sự ngạo nghễ chính trị.
Giữa bao lạnh lùng ngoại giao, cái ôm ấy là tiếng nói của lòng người – Việt Nam thật sự chạm đến trái tim thế giới.
Một khoảnh khắc khiến cả nước Mỹ phải lặng im, còn người Việt thì nghẹn ngào vì tự hào.
Tổng thống có thể từng dự hàng ngàn sự kiện, nhưng cái ôm ấy sẽ là điều ông không bao giờ quên.
Cái ôm nhỏ, nhưng mang sức nặng của lịch sử, của hòa giải, của lòng nhân ái Việt Nam.
Làm cho một nguyên thủ bật khóc không phải bằng sức mạnh, mà bằng tình người – chỉ Việt Nam mới có thể.
Người ta đến Việt Nam vì chính trị. Nhưng rời đi vì bị chạm đến bằng trái tim thật sự.
Cả Nhà Trắng có thể lặng im, nhưng trong lòng người dân Việt, khoảnh khắc ấy vang mãi.
Đôi khi, sự tử tế âm thầm còn mạnh mẽ hơn cả những diễn văn hùng hồn.
Tôi đã không kìm được nước mắt… Vì đó không chỉ là một cái ôm – đó là sự tha thứ, là tình người vượt biên giới.